DÒNG SÔNG CUỐI NGUỒN

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Có một khoảnh sông cuối nguồn
Dung dăng con nước
Đón những con thuyền quần tụ sớm trưa
Hối hả theo dòng
Xuôi hàng
  tìm bạn
    trao duyên...
Trong sương sớm tinh mơ
Trong chiều đông gió lạnh
Cứ thế dòng đời như sông Hoài phố Hội
Chợt một chiều bỗng lòng mình trống vắng
Thiếu thiếu cái gì trên bến sông
Nhớ!
Sóng tình cuồn cuộn
 yêu thương...

Từ ấy...
Con thuyền cánh gián chông chênh
Con thuyền nhỏ màu áo tím
bồng bềnh hết đùa trong gió
Bỏ bến đi rồi!
về đậu sông mô?
Hoàng hôn rối tóc
vắt ngang mây trời
Giờ đây ta mới chịu buông dòng đời trôi nổi
Mặc đường trần ai bươn bả bon chen

Con thuyền đi ngược dòng sông
Cố chọc thủng cái màng trời
ngăn cách ấy
Men khắp nhánh sông ngoằn ngoèo
mà có gặp em mô!
Khi chợt hiểu chợt yêu một cánh hồng
hoang dại
Chợt nhớ con xuồng một chiếc lá vàng bay

Một cánh chim lạc giữa trời đông giá...
Sóng thời gian vỗ nát bóng chiều xưa!

More...

CHIỀU

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam








Chiều
Ai lặng lẽ qua sông
Chiều
Ai đi qua khu rừng cháy
nhặt nhúm tro tàn
để lên môi
hôn hồn cây cỏ

Chiều
Miền đất núi khô cằn
Trơ trụi hoang vu
Chiều
Người thiếu nữ hóa cụ già
Băng qua khu rừng
gùi nước
Chân tím bầm tro bụi bó thịt da

Chiều
Qua khu đền tháp
Viên gạch hao gầy
oái đỏ
nhỏ từng giọt sầu
trên đền tháp rêu phong

Chiều
Về lại cố đô Hoa Lư
Nhớ Đinh Tiên Hoàng
Nhớ dãy núi cong cong
Như lưng người con gái
Vác đá xây thành
Góp sức nước non

Chiều
Hồn phách muôn kiếp người
Hóa vào mưa bụi
Lớt phớt hôn lên lộc non...

More...

MẶC

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam






Mặc định
  Kìa là mai
    sắc vàng ong
       phơi sương nhẽo màu pha sắc nắng
Mặc định
  Người là quyền uy chức tước...


Không
Mặc định là con
Lênh đênh oan trái một đời
Con bím môi chưa hề than thở
Không
Mặc định là con
còn lắm điều oan nghiệt
Cây xương rồng trơ vơ
Giữa vùng sa mạc gió
Nhận những giọt sương
Khoe sắc chói lòa...
Không
Mặc định
Con còn nhận cái mặn của biển khô
và cái đắng cay của lắm loài cây lạ

Ướp nữa vào da cho thịt mặn mà
Không mặc định 
là con
Con dám nhận
Ta cho
không chút chần chừ...

More...

PHẢ

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam





Trời phả nắng hây hây
Đôi má ửng dưới tơ trời
Trời phả sương rủnh rỉnh len qua lá
Phả khói hiu hiu bồng hư ảo
Phả mây về trắng muốt vũng trời xa
Trời phả tinh khôi
Cho em duyên dáng
Trời phả đam mê
Cho ta chết dúi sắc màu
Trời giục hoa
Phả hương treo muôn nẻo
Mặt trời lên
Phả hơi ấm đất
Ta đứng lại 
Cuối đồi hun hút gió
Phả u hoài cho khói thuốc lênh đênh

Trời ngoài kia bắt đầu chớm lạnh
Phả vào ta hơi lạnh buốt lòng

More...

TÓC

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Ngày trời cho
Em hóa thành thiếu nữ
Tóc mượt mà
Ngan ngát dậy hương

Mùa thiếu nữ
Mùa hẹn hò đôi lứa
Ai vuốt tóc mềm
Ai vén gửi nụ hôn


Bến hẹn ước của ngày xưa đó
Lở hết đi rồi
Theo sóng thời gian
Tóc nhuốm bạc trầm tư về gió
Ngỡ vơi bớt u sầu
Trước lúc trời lên.

Sao những mùa cứ theo nhau về mãi
Riêng mỗi mùa yêu đi miết ...chẳng về
Mang hương phấn rắc đâu bỏ mùa thiếu nữ
Trả lại ta cái ngực căng tròn rưng rức gợn yêu

Trăng đã lên ngoài thềm rồi đó
Gió vẫn thoảng qua bùng dâu xanh ngát
Riêng mỗi hương yêu
Sao không thấy quay về.

More...

TRÁI MÙA

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam





Đã  qua rồi
Cái mùa khoe sắc
Cây giấu quả cuối cùng
Hay quả giấu trong cây

Ta mỏi cánh
Cuối trời hoang lạnh
Tiếng kêu khàn dần
Vắt dưới mưa đêm

Trong sâu thẳm
vén màn sương em bước
Kiêu sa
     lộng lẫy
          vô ngần...

Sa mạc khô
giờ đây mưa bén gót
Cung nhạc rền lan tỏa
Trời xa...

Hương cỏ dại
Rươí đầy pha tóc biếc
Ta thẩn thờ
       Khờ khạo
          Hóa u mê...

More...

PHƯƠNG THÁNG MƯỜI MỘT

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Tháng mười một phượng ra hoa
Rực đỏ chỉ mỗi cành
Chơ vơ...
Chùm lá non đung đưa vô tư lự
gió thoảng qua...
Cánh phượng quằn cong oái đỏ

Nhớ ai! một thời đi học
Lũ chúng mình xúm xít bên nhau
Những chú chim non
Không rời xa tổ
Chia nhau mấy quả me chua
Buồn vui trách cứ
Hờn dỗi suốt mùa thi

Giờ mỗi đứa mỗi nơi
Còn đâu lũ chim ngày ấy!
Nỗi buồn giấu sau vòm lá

Chiều đạp xe qua trường
Một mình tựa vào nơi cổng khép
Xoa lên gốc bàng già nua
Cắn đứt lá phượng non
Chạm vào tay rướm máu

Một cánh phượng quằn cong mọng đỏ
Vài chiếc lá rơi rơi
Không biết về mô

Tháng mười một phượng ra hoa

                   *Tặng các em học sinh khối  9 trường Lê Hồng Phong năm học 2007-2008

More...

NGỌC LAN

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Hoa ngọc lan nhà ai
Trăng trắng màu thương nhớ
Gió lùa vắt sông mai
Thoang thoảng hương ngực cỏ

Ngỡ chừng xuân ngất ngây
Nửa hồn trôi cõi mộng
Nửa hồn lãng đãng mây
Chơi vơi bờ trăng lộng.

Ngây ngô hỏi ngọc lan
Có phải nàng tiên nữ
Kiếp trước vướng nợ trần
Để chừ ta thương lỡ...

Người cũ đã đi rồi
Lối xưa đâu còn nữa
Sông kia trôi ngàn lối
Làng ấy biến thành sông

Nào ai biết cội nguồn
Ngọc lan ơi! Ngọc lan.

More...

TIẾNG TRỐNG TRƯỜNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam

 

Tiếng trống  dõng dạc
dội vào lòng ngàn tầng bậc
Khơi dậy ước mơ
khát khao
cháy bỏng


 Kỳ vọng  tương lai sáng ngời
khai thông trí tuệ
Hướng về  chân trời
Chỉ có yêu thương
Tiếng trống dồn dập
Thúc giục bước chân vội vả
Với bao hoài bảo cho mình
Cho người


 Tiếng trống  nhớ về
Ngày  đầu đi học
Cha dắt tay tôi đến lớp
Rồi về 
bên bờ sông vắng
Còn tôi ở lại ...
Mái trường 
 lạ lẫm...mắt nhoà xa xăm

Tiếng trống khai trường ...
Thầy giáo cũ
chống gậy qua trường
 lặng lẽ 
bước về 
bên kia ngọn đồi

 hun hút

     cỏ tranh

More...

TÌNH SA MẠC

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Có một vùng
Quanh năm nắng nóng
 bão cát...
Những cánh chim không hề lưu trú
Những cơn gió thoảng hanh hao
loài người bén mảng đôi lần vì mượn lối ...

Qua  mưa
Ít hôm đã thấy ngàn ngàn bông hoa
Tha hồ khoe sắc tỏa hương
Mặc cho ong bướm theo nhau tìm về

Lúc đó kiến con hiểu ra một nhẽ
Trong lòng đất sâu
Là vạn những hạt mầm
Những sinh linh trú ẩn chỡ che

Trước trước vạn năm ...
sau sau vạn năm...
Dưới cái nắng khắc nghiệt
Loài người ruồng bỏ
Đất vẫn hoài ấp ủ
Những mầm non cho đời

More...