THẦN ZEUS

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Hỡi Thần Zeus!
Người có biết
Hades quá tải
Còn ta suốt đời
đi trong mưa bụi
Tủi hờn oan ức...

Hỡi Thần Zeus
Chúa tể muôn loài
Xin mở cửa
Cho hương xuân tràn về khắp nẽo
Cho ta say khướt
Đất trời quay cuồng
Choáng ngợp yêu thương
Kẻ khất thực ôm ta nhảy múa
Dạ cũng sáng bừng như thuở khai hoang
Gột xác trần
thhồn phách thăng hoa
Yêu ma buông ta ra
ân ái đong đầy


Hỡi thần Zeus
Hades quá tải
Những đoá hoa tinh khôi
Nở nhanh héo vội
Cần sự đoái hoài Thần ZEUS

More...

HỘI HOA ĐĂNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Nước chảy
mây trôi
Người lôi hương lạc
Bồng bềnh lênh đênh
Lúc tỏ lúc mờ
Mắt liếc đung đưa
Lấp ló đầu khe
Ai thương ai nhớ
Không nói ra lời
Nụ cười gửi gió
Kẻ trước người sau
Lau chau hôn vội
Sau rèm sương đêm
Say tình ngây ngây
Bòng bong một mớ
Biết gỡ nuộc nào
Ú a ú ớ
Ông trời khéo vẽ
Thiếu n ngẩn ngơ
Quên mất đường về
Ú a ú ớ
Lắm kẻ lắm người
Cứ ngỡ mình tiên...
Liên miên khấn vái
Cố lắng chẳng nghe
Hơi thở ngấn dài...

More...

THÁNG GIÊNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Tuổi thơ tôi nhớ tháng giêng
Áo may còn mới
Dép còn mang chân
Tháng giêng hoa nở đôi bờ
Rủ rê lũ trẻ
hái hoa cõng về
Tháng giêng hoa rụng trắng thềm
Nhặt xâu thành chuỗi tặng em làm quà
Tháng giêng hoa ngò hoa cải
Trắng vàng tím sân
Tháng giêng nắng vừa đủ hong đôi má trẻ
Mưa rơi lấm tấm như đùa cợt
Đủ vẫy trên hoa lá gọi là
Tháng giêng cõng em khắp làng khoe áo mới
Sông quê yên ắng như thôi chảy
Cố giữ mảng trời trong tiết xuân
Tháng giêng hoa gạo
lu lú đầu làng tiễn bước kẻ xa quê
Tháng giêng chị tôi theo chồng
Bỏ lại dàn hoa thiên lý
Vàng hoe không người hái
Đọt bí đọt bầu cũng héo hon
Lũ em thơ mặt mày nhem nhuốc
Cứ chiều chiều ra đứng cuối sông
Tháng giêng những chú ong nâu
Còng lưng hút mật
Để trời chiều dụ dỗ rong chơi
Quên cả lối về
Tháng giêng tôi nhớ tháng giêng
Cò bay trắng ngập bầu trời tuổi thơ
 

More...

CON TRÂU

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Đầu năm tôi xin được nói về  Trâu
Vốn dĩ Trâu không muốn ai nói về mình.
Hình như khi xuất hiện loài người thì đã có Con Trâu
Con Trâu gắn bó với người dẫu mưa nắng nhọc nhằn đều có Trâu
Những lúc trời đông giá rét con người mang tơi đội nón ra đồng Trâu vẫn lưng trần đội nắng đội mưa suốt một đời lam lũ tối về Trâu đứng ngoài vườn Trâu đứng trong chuồng Trâu ít nằm luôn nhai cỏ lừ nhừ mắt nhìn xa xăm...Trong lúc vui Trâu thường ít khi xuất hiện nếu có xuất hiện Trâu chỉ là vật tế thần hoặc xuất hiện trong lễ chọi Trâu. Lúc ra trận Trâu húc toé lửa để mua vui cho người rồi rơm rớm nước mắt -Trâu không khóc bao giờ. Có một lần tôi hỏi:
  -Trâu nè cả đời Trâu không nói rồi chừ nói đi vì sao Trâu rơm rớm nước mắt?
 Như có người cảm thông.
 Trâu nói:
 -Ta và nó là hai con Trâu mạnh nhất trong hội chọi Trâu. Sau vài phút nữa thịt ta và nó đều hiến dâng  cho người.Ta thương vì vết thương của nó nó thương vì vết thương của ta thế thôi.
 Chưa hết đâu chưa một lần loài người đối đãi tốt với ta. Nếu có chẳng qua vì mục đích phục vụ mà thôi.
Lúc họ bực tức chuyện trần họ cũng đem ta ra mà nói:
   -Đồ ngu như Trâu.
 Thật ra ta không phải là con vật bị doạ đày như loài người suy nghĩ ta là hình bóng của trời ta là hình bóng của đất...Ta đi lãng đãng ta  thơ thẩn trên đồng thỉnh thoảng vẫn có những cánh cò đậu trên lưng rỉa vào vết nhói của thời gian...
 Loài người tưởng như là sự vô tình .Nhưng không không đâu.
 Cò nói:
  Ta không bao giờ đậu trên lưng ai hết  chỉ Trâu Bò...
 

More...

LUYẾN TIẾC TRỜI XUÂN

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Lá vẫn đổ
Đời vẫn đi
Suốt đêm ta đâu ngủ
Tiếng chuông chùa tịch không

Dòng sông kia cứ chảy
Con đò mãi về xa...
Cánh chim bay không mỏi
luyến tiếc cõi trời mơ

Biển thao thức thâu đêm
Say lừ trên cát trắng
Đã say rồi
say nữa
Đđời đời nhớ thương

Em đi rồi
Ta còn chi
Sợi nắng vàng lóng lánh
Bóng người lần khuất xa

Sau lưng đồi thăm thẳm
Ta yêu đến cuồng say
Rực cháy c đất trời
và trăn trở một đời


Chập chờn vết chim di
Trong từng đêm băng giá
đã xa rồi
Xa mãi
Cánh chim dạt về đâu!

More...

SUỐI MƠ

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



 


Đêm gối đầu bên suối
trăng trôi
Mây lướt qua ngàn lá
Chim kêu
Suối reo
Vạc nước trắng xoá
Dải lụa vắt lưng trời

Tiên nữ giáng trần
Sương trắng khoác thân
Chân mềm cỏ biếc
Ai hát bên đồi
Xôn xao muôn hoa
Suối mơ
Suối thơ
Ngàn đời ầm vang
Lay hồn người phương xa

Chiều suối mơ
Lữ khách 
về Đào Nguyên
lãng đãng cuối trời
đắm tình say ngây ngây
Lưng đồi ngựa phi ...
men đường trăng
Lớp lớp về cõi tiên xa mờ...



More...

NGẨU HỨNG NGHĨ SUY

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Nếu em biết rõ về anh
Một thời non trẻ
Có nhẽ em chẳng xin theo...

Nếu em biết rõ về anh chàng gàn dở
Có lẻ em đuổi theo anh đến cuối chân trời
Lúc đáng ghét em lại yêu như chết
Lúc đáng yêu em lại hững hờ

Em cố tình có hề thấu rõ
Dòng sông nông sâu
Tưởng sâu để thử lòng dũng cảm
Tưởng nông để em lội biển dài

Thật ra những nghĩ suy của loài người
Đều phải xoay đi nửa vòng mới tỏ
Lúc đáng ghét lại thương...
Lúc đáng thương lại  bỏ mặc giữa dòng...
Cho sóng xô về bến bờ xa lạ

Đi hết cả đời
Loài người khóc rống
biết bao điều tự cho bất hạnh
Nào có hay sau đó những gì!

More...

EM LÀ VẦNG TRĂNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam





Em cất giữ
một vầng trăng
Em cất giữ một mặt trời

Dẫu đêm đông
Bầu trời vẫn sáng
Dẫu nửa ngày
Trăng vẫn đang lên

Ngày em đến
Trăng kia không tắt
Ngày em đến
Mặt trời soi cả vòm hạnh phúc

Em cất giữ vầng trăng
Em cất giữ mặt trời
Hình như em cất cả hồn ta thì phải

Em đi...
quãng đời băng lạnh
Trời giông tố khi rừng cây trong thời sung mãn
Em đi...
giông tố dội vào bóng đời còn lại héo hon

More...

TÂM SỰ NGƯỜI ĐIÊN

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam

 
 

Trái đất chông chênh
Mỗi người đều có thể
hành động theo suy nghĩ
để rồi không oán một ai

Sự đầy đủ
Thác loạn
Dối gian
kẻ cho là khùng điên
lùi dần
Nhường hết uy quyền


Đủa thần cất giấu
Tự thắp đuốc lấy đi
Người cùng chí hướng gặp nhau
Khóc...cười huyên náo
Sương khói bồng bềnh trong đêm
Vó ngựa phi về hai phía chân trời

More...

ĐẢO NGẦM

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Bao thiên niên ngập tràn trong biển
Chỉ có dải sóng ngầm vỗ về
 ấp ủ...
Nhìn bầu trời  qua thấu kính

Hiếm hoi
Được sưởi tia mặt trời ấm áp
vẹn nguyên
Được nâng đôi chân 
Loài chim hoang lạc
Mỗi lông tơ cũng làm ta lay động
nước tràn lên rũ hết
Đảo lại dùi đầu trong nỗi nhớ trầm luân

Đảo: đã xa xăm tít tắp
Ngầm: Chìm ngấm giữa dòng khơi
Muôn đời ngập tràn sóng nhớ
Nước cuộn dâng  thành biển tình
lai láng gửi ngàn sau

More...