HÓA THÂN

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam

 

 

Xin hóa thân làm cỏ biếc
Mân mê gót chân hoang lạc lối
Xin hóa thân vào hoa
Lả lơi bung hương tỏa phấn
Cấy chút tình lên những nhụy yêu
Xin hóa thân làm sương
Phiêu du cùng trời cuối đất
Rây lên những lộc non kịp thì khoe sắc
Điểm lên mái tóc ngọc ngà lóng lánh...giọt yêu
Cho gái trai quyện trong tình yêu đôi lứa

Ai hóa thân em!
Ngực căng tròn sóng gợn biển tình ru...
Để dại khôn giằng co xóa nhòa ranh giới
Xin chút u mê pha vào da thịt
Hồn bồng bềnh phiêu giạt bến đò yêu

Hết thảy chen chân chuỗi ngày hóa kiếp
Ta đuổi theo chấp chới giữa đời

 Em ở đâu!
 Ta lơ ngơ giẫm lên hằng hà vỏ trấu
 Đã hóa thân tự thuở bao giờ.

More...

SÁ GÌ

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam

 


 

 Sá gì đêm tối mịt mùng
 Sá gì rơm rạ cỏ khô
 Nhai hoài đói quắt
 Sao no mỗi người...

 Sá gì ghềnh thác bão giông...
 Sá gì một kiếp phù dung
 Sá gì mấy kẻ...
 Sá gì...

 Dẫu là mỗi hạt sương đêm
 Dẫu  hương 
 Dẫu khói lênh đênh giữa trời
 

More...

CÓ THỂ

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Khi đóa hoa bung hương tỏa phấn
khoảnh khắc
cuối cùng hoa được gọi tên
Con đường lắm kẻ băng qua
Là con đường mòn
Đất quánh đến trơ vơ
Em kiêu sa đang thì con gái
Mai có tìm trong tiềm thức kẻ si mê
Viên đá vỡ toang lăn qua bao ghềnh thác lũ
Đến lúc vo tròn
Đá đổi họ tên...
khi sinh ra
Chúng sinh là ma trơi quỉ sứ
Mãi đến lúc chớm làm người ta rũ hết mà đi
Bỏ lại đằng sau bao chuỗi ngày ẩn trắc...

Mọi người
Đuổi theo bọt bóng
Bóng vỡ tung trong tầm tay với
Tiếng khóc cười huyên náo
Ai cũng ngẩn người khi biết rõ căn nguyên
...

More...

HOA VÔ THƯỜNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Rượu uống chớm bình
Đêm trượt  ngày
Người tình chợt qua
Phấn hương thoang thoảng


Khát vọng
Trăng run rời bến
Sóng ngầm vọng vang ghềnh thương nhớ
vầng trăng hụp lặn
Mặt hồ lao xao
Sóng gợn cõi vô thường

Hoàng hôn buông
Đóa hoa vừa chớm
Bình minh lên
Nhặt cánh úa vàng
Linh hồn ai vội đến vội đi
Nào ai đưa đón
Ngàn năm sau sóng vỗ nhớ thương

Một đời
may ra  gặp vầng trăng một thưở
Để nghĩ vầng trăng tiền kiếp bên người
Lắm đóa hoa vô thường chập chờn hé nụ 
Ta cầu xin đến hơi thở sau cùng
Được nở được yêu và  được nghĩ về...

More...

BÃO BIỂN

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Sóng xô
Tung bờ
Bản làng theo dòng trôi...
Cây cau già
Đâu còn đứng chờ trăng
Hương đất
Tiếng à ơi
Nhấn chìm dưới suối...

Trăng lên
Trời tĩnh
 Đàn Hải Âu xơ xác
Trở về tìm lại dấu xưa

Biển lặng- Gió yên
Trong đêm
Hơi thở ngấn dài
Núi bạc thì thầm
Khói đá rỉ rả lan xa
Cây cổ thụ dúi đầu dưới cát

Cánh chim lạc
Chọc thủng bóng đêm
Lặng nghe ai khóc bên trời...

More...

VIÊN PHẤN

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam


Preview

Viên phấn
Khối hình vuông vắn
Thầy mượn ghi nét chữ...
Tạo hình hài lưu dấu một thời qua
Phấn bay bay vào không
trả về trời đất
lắm kẻ vô tình
Bụi bám ...phủi tung

Kẻ Quân tử
Đấng trượng phu hiện trong trời đất
Trời thông qua ghi lại nết người
Gửi ngàn sau lưu danh một thưở
Một thoáng nắng chiều
Người biến vào không

Kẻ ở lại nợ trần
suốt một đời
Đâu hề nhận biết
Những búp non vùi trong bão táp
Cỏ vàng hoe rừng cháy thú hoang đi
sa mạc khô đời vắng  nước
 
Trăng khô khốc giữa trời
Đá lăn lóc...tìm nhau

More...

CÚI XUỐNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Em cúi xuống
Vầng trăng ẩn hiện
Vạt tơ tằm rúc rích gọi yêu
Ánh mắt lạc lơ ngơ
thèm khát...

Em cúi xuống
vòm đời bạc trắng
Mảnh áo nâu khép lại một trời thơ
Mây giăng  khắp mắt mờ hư thực
Sương bịn rịn trong từng thớ thịt...

Ta cúi xuống
vầng trăng thẹn
U mê chếnh choáng
Vỡ tung giữa biển hồ
Cho bọt nước cuộn trôi

Ta cúi xuống
Hú những hồn ma lưu lạc
Quay về đây vớt những mảnh tình tan
Đang lơ ngơ không tìm ra lối
Vất vưởng chốn đường trần
Đói khát chờ yêu...

More...

ĐÁNH ĐỔI

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Xương rồng trơ trụi
Chuỗi ngày giữ cát
Nhận đóa hoa tinh
Rực đỏ giữa đời
Hoang mạc khô mấy đời nắng rát
Xin một lần hoa cỏ nồng hương
Thiếu nữ kiêu sa vùi thời xuân sắc
Đêm đêm nằm chờ vó ngựa đầu sông
Chàng trai hiến dâng thời sung mãn
Nhận nụ cười khúc khích môi thơm
Còn mẹ ta suốt đời cơ cực
Thấp thỏm chờ sông mang nước tưới đồng khô
Chờ những đứa con nơi bão lửa quay về
Có thể suối  khô cây kia không còn quả
Chim hót đầu mùa vắng lặng cạn giòng trông
Chiều buông mẹ cười ngất ngưởng
Bóng cau ru khép rợp thềm trông

Lắm người trớ trêu oan nghiệt...
Hồn hóa sương lãng đãng giữa trời
Gửi vào hoa nở nhanh khép vội
Không thể thốt thành lời
Sóng  mãi xạc xào... đêm!


 

More...

HỒN TRĂNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Hồn trăng vướng ngàn thu!
Bia lưu rục đế
bụi bay ngụt trời
Còn ai nhớ
man man kiếp người

Rồi ngựa đá
ngoảnh trông
Dế mèn rung rúc
Nỗi niềm trắng đêm
Ve  soạt cánh
Kinh thành đá khô
Lửa hun đúc hồn trăng
Thì ra sương khóc
bao lần thềm xưa...

Hồn ai muôn kiếp 
dáng soi mặt hồ
Bóng choài khuất hiện trong mây
Ô! tiếng gọi tầng không
Người chờ kẻ réo
Chông chênh đáy lòng...

More...

TÂM TÌNH CHIẾC LÁ

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam





 Ta nhú kẽ cành cái thuở non tơ
 Ta lao xao cái ngày son sắc
 Ta reo giữa đất trời cùng lũ chim non

 Cái chớm lạnh đầu thu làm ta thay sắc
 Báo hiệu một ngày ta mãi mãi rời cây
 Ta chao nghiêng mang nỗi nhớ đong đầy
 Ta lảo đảo trước mùa giông tố...
 Ta lênh đênh xơ xác cuối trời
 Ta tựa vào nhau xạc xào trong giá rét
 Ta úp mặt sụt sùi nghe đất dỗ dành ta

 Rồi một ngày trời thương cho ta hóa kiếp
 Xác thành mùn nuôi sống những chồi non
 Cho thỏa cái yêu thương tiền kiếp
 Thế vẫn chưa nguôi cứ cuối thu
 Ta úp mặt bùi ngùi...

More...