YẾM ĐÀO

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Em đánh rơi
      Chiếc yếm đào
            bay
lả lơi...
     Làn gió đùa cợt
Tóc bay bồng bềnh

Em đuổi theo
     Chơi vơi
Thẹn thùng
        Rồi khóc

Ta sẻ chia
   Cảm thông
Trách cứ gió lùa
      Vô duyên!

Em nức nở
      Ôm chầm lấy anh
thả rơi
Chiếc yếm đào
      bay
Quên mất...

More...

THẦN VỆ NỮ

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Nàng vẫn đứng
Vai thon
Muôn muốt
Ngực búp sen hồng
Nhu nhú-đầm hoang

Mặc ai ngắm
Ai sờ...
Nàng không nói
Chẳng phân trần
Đôi mắt
vằng vặc
vầng trăng

Người qua lại
Kẻ đăm chiêu
Kẻ trầm ngâm
Điên dại...

Venus
vẫn đứng một mình
Muôn đời
Nàng vãn là: Venus

Tiềm ẩn mầm sống
Miên viễn
thách thức...
Thời gian

More...

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam

 



Trời ủ mềm cỏ cây

Cho hoa trái đơm chồi non biên biếc

Tuổi ấu thơ quen rồi...

Cứ chờ là sẽ có

Trời ủ em bên kia chùm xóm nhỏ

Dưới  vạc  trăng hai mùa

Tưởng về là sẽ gặp

Tưởng đến là sẽ yêu

Ngày trở lại

Tổ chim đan cỏ  ngày nào

Chim bay về núi

Bỏ cành bơ vơ

Lơ ngơ ta vớt vầng trăng cũ

Chếnh choáng giữa trời lội dưới sao

Bên kia vẳng tiếng à ơi

Va vào bóng núi hồn ta chập chờn

More...

MƯA

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Nước ngập

      Cánh đồng

Chiếc thuyền

       Chèo ngang

Đọt lúa

     Vừa chín

         Trườn lên

Người chài lưới

       Co ro

Tơi áo


Mưa!

    Những vương miện

        đầy trên nước

Chú cá

    lướt vội xin

Phao lưới ngấm chìm

   Cánh cò lạc lối

        Về đâu


Mưa

   Mưa

Mái tranh nghèo

rũ rượi

      Mưa...

More...

QUÁN NHỎ CUỐI SÔNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Ta đứng
   Chờ em
      cuối sông
Liêu xiêu quán nhỏ

Con thuyền
  lênh đênh
Xuôi ngược giữa dòng
Chiều
bóng em
 ẩn hiện trong mây

Đêm xuống
Chờ
Trông
Bóng nước
Quán nhỏ liêu xiêu

Dưới chân
Cỏ héo
Trái tim mòn mỏi
Chờ trông

More...

PHẢN CHIẾU

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam

 




Người đàn bà
Dán ánh mắt vào khoảng không
Mặt trời tắt lịm
Mặc kệ thời gian giãi bày
Vắng bặt tiếng cười
Chỉ có hơi thở
Quánh cứng thân phận



Nhiều khi nàng muốn
Xoá trắng khuôn mặt mình
Trên những thấu kính bủa vây
Cô bé nhà bên
Búi tóc cười tươi như hoa chớm nở
Bóng mình trong kính cười theo
Người đàn bà rưng rức bật tỉnh
Trước khoảng lặng...



Cô bé rúc rích
Chọt thủng khoảng tối đóng băng
Sau lớp gương mờ ảo
Đất trời gói trọn mọi điều



 

 

More...

THẦN SHIVA

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam




Thần Shiva
Hủy diệt
Tái sinh
Cô gái chờ cha năm tháng mỏi mòn
Dẫu đất nước qua rồi
thời tiếng bom gầm réo.
Mẹ già chiều chiều ra đứng sân ga
Dẫu biết các con không bao giờ trở lại
Bão giông ngày ấy cũng qua
Con tàu HF: chỉ còn trong mơ
Biết vậy mỗi đêm trăng về
Em và các con vẫn ra bến ấy
Dẫu rằng: Anh chẳng có gọi em
Sóng vẫn dạt dào như cái ngày xưa ấy
Trăng vẫn sáng ngần như cái thuở ấm êm
Mà sao bão táp dội vào lòng
Em đây: thấp thỏm trắng đêm ngập tròng
Thần Shiva
Hủy diệt
Tái sinh
Những tình yêu như hoa rộ nở
Những khát khao hóa thành sông suối
Đưa con thuyền tình về bến đỗ uyên ương
Bao cách xa nảy nở tình yêu vô bờ bến
Nhớ từng khuôn mặt người
Trên bao nẻo đường qua
Hủy diệt
Tái sinh
Thần ShiVa
Lấy thân mình nói hộ

More...

HOA SẦU ĐÔNG

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Cứ mỗi độ xuân về
Hoa lại nở
Khắp nẻo đường trên mảnh đất quê hương
Sắc của hoa không vàng xanh hay đỏ tím
Chỉ một màu trong trắng thủy chung
Như màu áo của mẹ hiền trên vách đá
Như đám mây lơ lững giữa chiều thu
Ta đến đây thấy màu hoa ta thích mải
Dẫu đêm khuya hay trời chộp sáng
 Sắc của hoa vẫn trắng sáng ngần
Ít mà thấy hoa nào như thế ấy
Hoa chưa tàn
Nhưng hoa rùng rụng
Trên con đường
Trên vách đá đồi nương
Trên mái tóc của người con gái nhỏ
Mỗi chiều về em lẻ bước qua thôn
Hoa biết lấy vẻ đẹp của người
Làm lẻ sống
Dẫu người qua dẫm nát lấy đời
Hoa vẫn rùng...rùng rụng mải không thôi

More...

THANH KIẾM SẮC

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam

Thanh kiếm sắc
giấu vết máu thù trong bọc kiếm da
Chất độc Đioxin
Giấu mình quả cam vàng mọng chín
Thằng khờ vuốt ve hoài
Tưởng đó yêu thương

Mẹ ta giấu nhọc nhằn
trong đáy mắt quầng sâu
Giấu vất vả
Chiếc áo chàm đầy sương muối
Bình minh lên
Mẹ vẫn cúi gằm đi trong nắng
Giấu vết thời gian trên khuôn mặt gầy gò
Để các con
thỏa thích vui chơi quên hết nợ đời

Thương mẹ lắm!
Mẹ giấu chi bao điều không nói
Trong đảy trầu cau mang vào hư ảo

Đêm nay trời cũng giấu trăng sao
sau làn mây trắng
Mưa nhẹ nhàng cho con ngủ thâu đêm

Sực tỉnh con nhận ra mình
chưa trả hết
Giờ con giấu nỗi lòng
Trong đáy cốc chiều tan...

More...

Mưa Xuân

By Trương Như Thanh - Đại Lôc -Quảng Nam



Triệu giọt nước li ti
Tung lên trong vô tận
Ngàn chồi non hứng lấy
Đưa vào lòng

Nàng thiếu nữ
Hương của đất trời
kết nụ nơi em
Những bông nước
Ôm đầm làn tóc rối
Lăn trên da
Đùa cợt gió xuân về
Ôi! Bông nước
Vỡ bung lách tách
Khi những vành môi ân ái
trao duyên

Trăng bẽn lẽn
Trộm nhìn qua khe lá
Sao chập chờn
Như muốn trao duyên
Cả vũ trụ đêm nay lấp lánh
Bản nhạc tình ai dạo đồng quê
Đôi bếp lửa tận rừng sâu
Bập bùng reo trong gió
Mừng hơi ấm
Sưởi một đời
Quên cô quạnh

More...