KHE LIM

alt  

Ai chôn chặt mối tình vào đá
Ngàn năm sau  gió núi cứ rì rào
Mưa tới ào nỗi nhớ...
Tưởng vơi  năm tháng xói mòn
Trơ  thổn thức...

 
Qua rồi mùa nắng rát
Đêm  nhỏ giọt tình trên phiến đá chơi vơi
Lá non hiểu ra điều ấy
úa vàng gió cuốn vội bay...
Còn lại kinh thành phơi sương khói...
Mặc mưa rừng xối ...
Mặc đá núi  quay...
Kẻ đến người đi
Mua vui chốc lát


Ta đứng...
Trăng rụng trái mùa...
       Nghe ...
 lá gọi...
 
trên cao